PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Những bài báo hay



MA_BU
15-12-2008, 01:56 PM
Đây sẽ là topic về những bài viết hay, sâu sắc phân tích về các trận đấu, các vấn đề xung quanh trái bóng tròn sưu tầm trên các tờ báo mà bạn thấy tâm đắc. Hãy cùng chia sẽ, tất nhiên những gì copy từ site khác phải đưa vào quote, những bài viết nhảm sẽ bị del thẳng tay và khép vào khung hình spam
Thân

Đây là 1 bài phân tích khá hay về trận El Classico vừa qua, có nhiều câu đọc rất đã :D




El Clasico - Nỗi khốn cùng vương giả


Dưới cơn mưa Catalunya tầm tã vẫn là trận Siêu kinh điển được mong chờ ấy, cuộc đối đầu rực lửa và nghẹt thở giữa những địch thủ xứng đáng, gắn kết với nhau bởi một mối thù hận trăm năm. Song, giữa hồi kèn chiến thắng vang dội Nou Camp, sự bất khuất nửa vời của những bậc công hầu áo trắng rút cục cũng chỉ tô đậm thêm một nỗi khốn cùng vương giả.



1. Los Merengues vẫn xứng đáng được tôn trọng, bất kể họ là phía chiến bại. Tất nhiên là cũng ít nhiều mang màu sắc xã giao, nhưng những động thái của các nhân vật bên phía Barcelona sau tiếng còi mãn cuộc dù sao cũng phác hoạ được một cách gián tiếp cách mà đoàn ngự lâm quân Hoàng gia bảo vệ danh tiếng cho trận Siêu kinh điển.


http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaTayBanNha/Barcavui_APs200812150453.jpg


Real là ĐKVĐ La Liga nhưng Barca mới là số 1 ở thời điểm hiện tại.


Guardiola trước trận đấu đánh giá Real Madrid “là một đối thủ vô cùng khó lường”, và kể cả khi đã bỏ túi chiến thắng, vẫn cho rằng “Real Madrid luôn là Real Madrid, với những gương mặt ở đẳng cấp rất cao”. Với Victor Valdes: “Đánh bại họ chẳng bao giờ là dễ dàng”.

Joan Laporta khẳng định: “Họ vẫn ở đó như một đối thủ hùng mạnh với tinh thần đồng đội tuyệt vời và khả năng vượt qua những thời điểm khó khăn”. Và Messi tán đồng: “Không thể không tính đến họ ở bất kỳ giải đấu nào, bởi rút cục thì họ vẫn sẽ có mặt ở những vị trí cao nhất”.

Khi nhận được những lời tán dương ấy từ phía kẻ thù truyền kiếp vừa tự tay quật ngã mình, chẳng có gì là khó hiểu khi một trạng thái tâm lý tương đối lạc quan, thậm chí là kiêu hãnh vẫn được thể hiện bên phía Los Blancos.

Drenthe và Palanca bộc bạch về niềm vui khi được “tận hưởng không khí phi thường của trận El Clasico”. Juande Ramos và Mijatovic tìm thấy những tín hiệu tích cực. Còn lão tướng Salgado thì tỏ ra bình thản hơn bao giờ hết: “Sau trận này năm ngoái tôi đã nói rằng chúng tôi sẽ vô địch La Liga, và bây giờ tôi vẫn nói như thế!”

2. Tuy nhiên, giữa những hợp âm lạc quan và đầy tin tưởng đó, chỉ một lời than vãn lạc lõng của Raul (“Chúng tôi đã chơi tốt và có những cơ hội, nhưng cuối cùng họ vẫn có hai bàn thắng. Đó sẽ là một khoảng cách đáng kể, nhưng chúng tôi không bỏ cuộc”) cũng đủ khiến những CĐV áo trắng phải chùn lòng, đặc biệt là khi liếc sang bảng xếp hạng. Mười lăm vòng đấu, và khoảng cách từ những kẻ phản nghịch Catalunya đến đương kim hoàng đế Tây Ban Nha là 12 điểm.



http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaTayBanNha/Raul_AP2s200812150323.jpg


Nỗi thất vọng và cả sự bất lực của thủ lĩnh đàn "Kền kền trắng".


Tương tự như thế, khi người ta nhìn vào bảng thống kê số liệu, hoặc có thể là quên hẳn những con số khô khan ấy để chỉ nhớ về những cơ hội trôi qua trước mũi giày các chân sút Los Blaugrana, nhớ về những pha cứu bóng huyền hoặc của Casillas trước khi bị hất ngã, thì mới thấy “uy phong thiên tử” của những nhà quý tộc Castillo rách nát và thảm hại đến thế nào.



Hai mươi phút đầu và những phút trước bàn thua đầu tiên, trước Barcelona, Real Madrid oai hùng và đáng sợ chỉ còn là một cái bao cát, một cái bị bông, hoặc một thứ gì tương tự như vậy để đương đầu sòng phẳng vơ Barca.

Họ bị lấn lướt, bị đẩy lùi, bị đánh bật khỏi vòng cung trung tâm, bị đè bẹp trước sức tiến công như núi đổ của các vị chủ nhà, và không còn con đường nào khác ngoài việc co cụm lập phòng tuyến quanh lãnh địa của Casillas, nghiến răng chống chọi với bão tố.

Đến Nou Camp với một kế hoạch phòng ngự phản công lộ liễu, nhưng đàn kền kền trắng không bay tránh khỏi được những đám mây đen. Những lời ngợi ca về một hệ thống phòng thủ vững chãi mới vừa được tái thiết dưới tay Juande Ramos bị phản bội bởi vô số những lần cái phòng tuyến ấy bị xuyên thủng trong suốt cả 90 phút bão giông gió cuốn.

Nếu đó thực sự là một cách boongke tường đồng vách sắt, Casillas đã không có nhiều cơ hội để toả sáng đến vậy, chưa kể hai pha cắt bóng mang tính cứu rỗi của Cannavaro và Metzelder trong hiệp một.




http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaTayBanNha/Casillas_APs200812150348.jpg

Casillas vẫn luôn thật xuất sắc nhưng anh vẫn phải rời Nou Camp trong nỗi buồn.


Nếu đó thực sự là một bức trường thành, một thế trận phòng ngự có chiều sâu và kết hợp nhuần nhuyễn giữa các cá nhân, một mình Messi đã không thể tạo nên ba thẻ vàng cũng như hàng loạt pha đột kích mang âm hưởng chết chóc.

Kiểm soát tới 70% bóng và sút nhiều gấp ba lần (9-3) sau hiệp một, Barcelona đã để Real Madrid đứng vững một cách kỳ lạ. Phải chăng, khi khen ngợi khả năng phòng ngự của đối thủ, Pep cũng còn che giấu dụng ý làm mờ đi những pha kết thúc thiếu chính xác của các học trò trước khi bảy phút huy hoàng kia bùng nổ?

Và khởi nguồn của 83 phút bất lực ấy phải chăng là một sự uẩn ức nào đó, một chiếc rào cản vô hình trong tâm lý khi Barcelona vừa phải trải qua cảm giác mất mát khi chuỗi kỷ lục đầy tự hào của họ bị đạp đổ bởi Sakhtar?

3. Khoảnh khắc Casillas đổ người cản phá thành công quả phạt đền từ chân Eto’o là một tiếng chuông nguyện buồn ảm đạm gióng lên trong tâm trí các Cules. Cho đến thời điểm đó, dường như tất cả những miếng tiến công tất sát của Barca đã bị vô hiệu hoá bởi một lời nguyền độc địa.




[B]http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaTayBanNha/Eto_AP2s200812150423.jpg


"Báo đen" Eto'o (giữa), người đã tháo nút thắt cho Barca.


Messi đã liên tục gieo rắc kinh hoàng ở cánh trái của Real Madrid trong hiệp một, nơi sức mạnh và sự vũ dũng của Sergio Ramos không cản nổi anh, đã lôi kéo hàng loạt nhân vật áo trắng bám theo mình để rồi ngay cả một hậu vệ trái như Abidal cũng có cơ hội tung sút giữa vòng cấm.

Và rồi anh liên tục đổi chỗ cho Eto’o, liên tục xuất hiện ở trung lộ, liên tục nỗ lực làm mất phương hướng các nhân vật phòng ngự áo trắng, nhưng rút cục tất cả những gì được tạo nên đều không phá vỡ được vầng hào quang ma thuật quanh đôi găng Casillas.

Busquets vào sân như một hy vọng cuối cùng của Pep, trong khi các học trò của Juande Ramos mạnh dần lên, cứng cỏi dần lên, tự tin dần lên khi thích ứng được với nhịp độ điên cuồng mà đối thủ áp đặt.

Với cái di sản vá víu và tàn tạ nhận được từ Schuster, không thể nói rằng Juande Ramos đã không đạt được những thành công nhất định. S.Ramos buộc phải đá hậu vệ trái, Drenthe đá tiền vệ trái, cặp tiền vệ trụ Guti – Gago đều không phải là những cái máy quét chém đinh chặt sắt đáng tin cậy với sự sung mãn về cơ bắp. Còn trên tuyến đầu, Higuain còn xa mới sở hữu được một thứ “thần uy” như Van Nistelrooy.




http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaTayBanNha/Messi_Reuter1s200812150529.jpg


Và việc Messi ghi bàn sau đó là một điều hợp lẽ. Đơn giản, Real không còn có thể chống đỡ. Ảnh: Reuters


Chưa đủ cho riêng trận Clasico này, sự cùng quẫn của ông còn bị nối dài bởi chấn thương của Sneijder. Palanca (5 đường chuyền, 4 pha đoạt bóng) là một sự thay thế quyết đoán và xuất sắc của người HLV vừa trở về từ Anh quốc, nhưng nó không bảo toàn được sự sắc bén cho những đợt phản công.

Drenthe không phải là Robben, và sau cú volley của Sneijder, Los Merengues không hăm doạ nổi Valdes lần nào nữa. Một cách ngắn gọn, Real Madrid không đủ tiềm lực tấn công để bắt Barca phải trả giá cho những cơ hội phung phí, thậm chí là để họ phải e dè. Và trong cơn cuồng nộ sôi trào, cú đệm bóng khai thông bế tắc của Eto’o đã đến như một điều phải đến.

Đó là thời điểm mà không thể đòi hỏi Casillas xuất sắc hơn được nữa, là lúc mà hàng thủ áo trắng đã trở nên rệu rã bởi đã phải căng mình chống đỡ cuồng phong gần như trọn vẹn cả 83 phút, là khi Cannavaro cũng đã nhận một vết chấn thương nhẹ, nghiến răng ghìm cơn đau để tiếp tục đắp luỹ xây thành.

Anh lẽ ra đã ngăn cản được cú bấm bóng điệu nghệ của Messi, nhưng có lẽ điều đó cũng chỉ làm dày thêm tiếc nuối. Cho dù chỉ thất bại với cách biệt tối thiểu ở trận Clasico này thì với Real Madrid, chặng đường sắp tới cũng chẳng có gì sáng sủa hơn. Cơn bão chấn thương vẫn réo gào, khoảng cách tiếp tục bị kéo rộng thêm thăm thẳm, mà quan ải sừng sững kế tiếp cũng lại là một đối thủ vô cùng khó chịu, kẻ phản nghịch mang tên Valencia.



Ngân DiệpNguồn http://thethao.vietnamnet.vn/2008/binhluan/12/15/996242.vnn

MA_BU
17-12-2008, 09:11 AM
Tiếp theo là một bài phân tích về trận cầu Juve - Milan vừa qua :D




Sáu bàn thắng khi Juventus đối đầu (http://thethao.vietnamnet.vn/2008/seriea/12/15/996246.vnn) với Milan là một điều kỳ lạ, và Abbiati phải vào lưới nhặt bóng tới bốn lần còn là một sự kiện đáng ngạc nhiên hơn nữa. Tuy nhiên, nếu ngoảnh nhìn những ngày chớm hạ năm 2008, các Milanista vẫn có thể tìm thấy một nỗi buồn quen thuộc vẫn nối nhau cứa vào lòng họ tê tái, như những giọt mưa mùa đông ngày cuối năm này.

1. 13/4/2008, cũng tại Olimpico, cũng là Milan của Ancelotti, với một Kaka phi thường và một Maldini huyền thoại, bị đánh gục dưới tay các Bianconeri sau một cuộc rượt đuổi tỷ số kinh hoàng, cũng được mở đầu bằng một bàn thắng của Del Piero, và hoàn toàn xoay chuyển với tấm thẻ đỏ dành cho Bonera.


http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaItalia/Juvevui_AP20081216070.jpg

Vẫn là cái tên Del Piero "khơi mào" cho thất bại khó có thể bào chữa của Milan.


Milan đó vẫn là khách quen của những cuộc hẹn hò trên đỉnh thế giới, với từng bước chạy gieo rắc sợ hãi của Kaka, với tinh thần chiến đấu chuyển núi lay thành của Gattuso, với sự tinh tế tuyệt vời của Seedorf hay Pirlo…nhưng đã sa cơ bởi những cú đòn sấm sét mà đối thủ của họ thực hiện từ trên không, đã bị phản bội bởi sự vô dụng của Favalli, người một mình thực hiện tới 22 đường chuyền hỏng, người mở toang cánh cửa cho Camoranesi liên tục xâm nhập và uy hiếp Kalac.

Milan ấy gục ngã sau khi đã thể hiện tất cả những phẩm chất ưu tú và kiên cường của mình một cách cay đắng, để rồi Ancelotti xát thêm muối lên vết thương với lời thú nhận: “Họ có quá nhiều cầu thủ cao lớn để vượt qua chúng tôi từ những tình huống cố định”.

Gần tròn tám tháng sau, lịch sử, ở một khía cạnh nào đó, đã đi vòng trở lại. Không phải là những bước chạy nước rút tuyệt vọng đến tấm vé dự Champions League nữa, mà hơn thế, các Rossoneri không thể vượt qua chính mình để trở thành kẻ thách thức duy nhất đối với Inter trong cuộc đua đến Scudetto.

2. Lịch sử lặp lại trong cách mà Ancelotti để người đồng nhiệm bên kia chiến tuyến, Ranieri, xây đắp niềm tin chiến thắng cho các học trò. Trước cả quả phạt đền của Alex Del Piero, một quả chuỳ ngàn cân đã treo lơ lửng trên cái phòng tuyến mỏng manh do Maldini chỉ huy, khi những đợt giãn biên của đội bóng ngựa vằn thường xuyên được thực hiện một cách thoải mái.


http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaItalia/Amauri_Jankulovski_AP200812160643.jpg
Không thể cản Amauri, lại thêm 23 đường chuyền hỏng, Jankulovski có một ngày thi đấu hết sức tệ hại.


Thiên thời thuộc về Juve, khi bầu trời xứ Piemonte sầm sập đổ xuống một cơn mưa xối xả. Địa lợi thuộc về Juve, bởi trận quyết chiến diễn ra ở Olimpico. Và nhân hoà cũng thuộc về họ nốt, khi những chiến binh trấn giữ hai hành lang của Milan không thể tạo nên sự tin cậy.
Zambrotta cứ có bóng là phải nghe hàng tràng huýt sáo và những lời nguyền rủa. Còn Jankulovski? Với 23 đường chuyền hỏng và chỉ một cú tackle thành công, anh gợi lại những ký ức cay đắng nhiều hơn bất cứ ai.



Nhờ sự thoải mái ấy khi triển khai bóng ra hai sườn, Juve không cần kiểm soát bóng quá nhiều (thậm chí chỉ 17% sau 10 phút đầu), nhưng liên tục tạo được sức ép lên khu vực của Abbiati. Và phút thứ 16, chính Jankulovski tự nguyện đổ gục để trở thành bàn đạp thăng tiến cho Del Piero. Ngược lại, sơ đồ 4-3-2-1 được đặt trên nền tảng cấu trúc là những pha phối hợp bóng ngắn với hai hạt nhân Ronaldinho – Seedorf đã gần như hoàn toàn phá sản.

Gần như thôi, bởi dù sao Ambrossini cũng khiến người ta phải tiếc nuối khi nhớ về những bàn thắng cứu rỗi một thưở của anh, với cú đánh đầu trượt mục tiêu không thể tin nổi ở phút 18. Song, thực ra, cũng không có quá nhiều lý do để than trách về pha bóng đó.

Một khoảnh khắc loé sáng của Ronaldinho tưởng như đã có thể bù đắp lại được tất cả, thắp lên một ngọn đuốc quật khởi, hun đúc chí khí quật cường cho các đồng đội, thổi bùng ý lòng kiêu hãnh và sự quyết tâm.. Nhưng chỉ hai phút sau, Milan đã để cú đánh đầu của Chiellini ập xuống như một cơn mưa đá.


http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaItalia/Ronaldinho_Mellberg_AP20081216087.jpg

Với một thế trận hoàn toàn thua sút, Ronaldinho (trái) đã không thể làm kẻ cứu rỗi cho Milan.


Không một hậu vệ nào của Milan thể hiện nỗ lực truy cản Chiellini ở phút 24 đó, và phút 41, cũng chẳng ai áp sát được Amauri. Hai cú đánh đầu thoải mái, hai bàn thắng, hai phát súng được xiết cò với một cung cách quá đỗi quen thuộc cho Milan của Carletto. Ông vẫn ở đó từ lần trước đến làm khách ở Olimpico, và vẫn để các học trò phải chiến đấu trong một nỗi hoảng sợ thường trực như thế trước những hiểm hoạ từ không trung.

Chỉ khác là trận lượt về cuối mùa trước không kết thúc ở phút 70. Và khác là lần đó Ancelotti không đổ lỗi cho hàng phòng ngự như bây giờ: “Các hậu vệ đã dâng tặng quá nhiều cơ hội cho Juve!”.

Trách nhiệm không hoàn toàn thuộc về Ancelotti, khi ông không có được tất cả những gì mình muốn sau Calcio Mecarto mùa hè, nhưng nói một cách công bằng, cũng không thể hoàn toàn không liên quan gì đến ông.

3. Sự vắng mặt bất khả kháng của Kaka, Gattuso và Falmini là những đòn đánh choáng váng từ bàn tay định mệnh, nhưng không nên quên rằng, bên kia lằn ranh, Bianconeri cũng không có cả Buffon, Camoranesi, lẫn Trezeguet. Và còn hơn thế, mới 30 phút, Juve đã phải chấp nhận rằng họ không thể tiếp tục cuộc chơi với sự suy kiệt của Nedved. So sánh về tầm ảnh hưởng trên lý thuyết, đó là những sự mất mát to lớn không kém, thậm chí là hơn cả những gì Milan phải chịu đựng.


http://203.162.168.134/CMSData/Images//Bongda/BongdaItalia/Zambrotta_AP200812160827.jpg

Trắng tay tại Olimpico, lại thêm Zambrotta lãnh thẻ đỏ, Milan càng tô đậm cho chiến thắng của Lão phu nhân.


Nedved trong đội hình xuất phát là sai lầm của Ranieri, còn Emerson (không một pha cắt bóng trong cả 45 phút có mặt) là sự phí phạm thời gian của Ancelotti. Sự khác biệt giữa họ là khi cảm thấy phải bắt đầu lại từ đâu đó, một người đưa vào sân De Cieglie, còn một người đặt niềm tin vào Shevchenko.

De Cieglie trẻ, sung mãn và giàu khát khao, đủ để hoà nhập nhanh chóng vào cái guồng quay thể lực kinh khủng mà Gã thợ hàn muốn giăng ra trước đội khách. Còn Shevchenko (chứ không phải là Shevagol như ngày nào nữa) già cỗi, uể oải, thiếu cảm giác, thiếu tự tin lại rất thích hợp với việc cùng đội cận vệ già của Milan đâm thẳng vào cái bẫy đó. Và cả Inzaghi trong những phút tuyệt vọng cuối cùng cũng chẳng cải thiện được điều gì.

Trong đêm mưa Olimpico, những ngôi sao của dĩ vãng không có cơ hội rực cháy, bởi trong họ còn quá ít năng lượng, trong khi đối mặt với họ lại là một Lão phu nhân trẻ trung và hừng hực khí thế. Pirlo (13 đường chuyền hỏng) làm thất vọng tất cả những ai đặt kỳ vọng ở anh, cũng là bởi anh bị chắn đường bởi một Momo Sissoko đang gợi nhớ lại một cách rõ nét những hoài niệm tươi đẹp về Edgar Davids (12 lần đoạt bóng thành công). Và người ta hiểu vì sao trước trận Ronaldinho lại trở nên e dè (“Juve đâu có sợ tôi?!”).

Sau bàn thắng thứ tư, bất cứ nhân vật nào bên phía Juve cũng có thể “nhảy múa” với trái bóng trong chân. Sức trẻ ấy, sự phấn khích ấy đã là nền tảng làm nên chiến thắng tám tháng trước, và hiện tại vẫn cứ là một nguyên nhân chủ chốt khiến Maldini cùng những cận tướng thân thiết của anh phải cúi đầu.

Il Capitano rõ ràng là chẳng vui vẻ gì, như điều người ta cảm nhận được từ những ánh mắt thăm thẳm và thất thần, nhưng có lẽ với cuộc đời chinh chiến dạn dày của anh, chấp nhận hiện thực đã trở nên dễ dàng hơn, kể cả đối với những giọt buồn cứ đeo bám đằng đẵng, như cái kiểu thất bại này.


Ngân Diệp

Nguồn http://thethao.vietnamnet.vn/2008/binhluan/12/16/996256.vnn

thienthanqnd2005
17-12-2008, 09:17 AM
Bu ơi đưa link của bài viết vào đi, tôn trọng tác giả và xuất xứ chứ nhỉ :am:

MA_BU
29-04-2009, 10:12 AM
Lâu lâu lại có 1 bài báo hay cho anh em đọc chơi :happy:



Không chỉ một lần trong năm 2008, Mestalla đã từng bị biến thành một đống ngói tan gạch nát dưới sức tiến công huỷ diệt của Barcelona. Nhưng vào đêm 25/4/2009, khi phẩm giá và lòng tự hào lên tiếng, Los Che tìm lại hình bóng của chính mình trong tấm gương thời gian để tuyên bố rằng những ngày đen tối sẽ phải bị lãng quên.


1. Rất, rất nhiều Cules và cả những người đang say đắm dõi theo từng bước chinh phục sấm vang chớp giật của niềm tự hào Catalunya sẽ lấy làm tiếc nuối vì những đứa con cưng của họ đã đánh rơi hai điểm. Hai điểm hết sức quan trọng, thậm chí có thể là vô giá trước khi đối đầu với Real Madrid trong cuộc chiến trăm năm được gọi tên là El Super Clasico. http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200904/original/images1771848_Mesil.jpg

Messi "đầu độc" cả bốn góc khán đài ở phút 24 - Ảnh: AP


Và không phải là họ không có lý. Khi giọt thuỷ ngân độc địa mang tên Lionel Messi đầu độc cả bốn phía khán đài ở phút thứ 24, viễn cảnh Mestalla một lần nữa nát vụn lại lừng lững xuất hiện như một điều chắc chắn sẽ phải xảy đến.

Valencia đã không hề lơ đãng, đã nhập cuộc với một sự cẩn trọng tuyệt đối, đã gắng sức đắp những con đê người chắn sóng, đã nỗ lực dùng những cú vào bóng thật gắt để giằng giật quyền chủ động và triệt hạ trạng thái hưng phấn của Los Blaugrana. Thế nhưng, pha phối hợp huyền hoặc của Barca là không thể bị ngăn cản, đặc biệt là khi Iniesta bộc lộ một sự tỉnh táo và lạnh lùng phi thường đến thế.

Chỉ còn là vấn đề thời gian, đoàn viễn chinh sẽ chính thức cắm cờ chiến thắng. Người ta phải tin vào điều đó, khi tiếp tục chứng kiến những lần một mình Messi làm náo loạn cả hàng thủ Valencia. Bầy dơi có đầy đủ lý do để sã cánh, và Barca có thừa ưu thế để tiếp tục đặt Real Madrid dưới một sức ép ngàn cân.

Bởi vậy, ở một góc nhìn nào đó, không thể giành trọn ba điểm là một điều đáng tiếc đối với các học trò của Pep Guardiola.

2. Song, đó lại không phải là những gì ám ảnh và đè nặng lên tâm trí của các vị khách đến từ Nou Camp.

Nói như Laporta: “Một điểm là được rồi”. Như Guardiola: “Dù chúng tôi có thể chơi tốt hơn, song tôi vẫn tự hào về đội bóng của mình”. Như Henry: “Chúng tôi hài lòng với sự can trường mà chúng tôi đã thể hiện”. Và như Iniesta: “Đây là một điểm vô cùng quan trọng”.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200904/original/images1771850_Alvesl.jpg

Chỉ giành được 1 điểm, nhưng các thành viên Barca đều tỏ ra hài lòng - Ảnh: Getty


Hắt bóng từ sự thanh thản khá là đồng tâm nhất trí ấy của những người trong cuộc là điều không khó để nhận thấy: Barca không hướng đến một chiến thắng bằng mọi giá. Họ đã tỏ ra thực tế một cách cần thiết, khi trước mắt họ là Chelsea và Real, những cuộc “sinh tử chiến” đúng nghĩa.

Nhưng nói như vậy cũng không có nghĩa là ở Mestalla, Barca không muốn có chiến thắng. Họ rất muốn, nhưng đã không thể có. Thậm chí đã có những khoảng thời gian Messi cùng đồng đội đối mặt với một trận thua, mà nếu trở thành hiện thực, đó sẽ là một vết thương trầm trọng đánh vào tâm lý của họ.

Chỉ cần “năm phút ma thuật” (Pique) “bắt nguồn từ sự mất tập trung” của Barca (Henry), Mestalla trở lại đích thực là Mestalla, chiến địa năm xưa đã từng bao lần vùi chôn uy danh của đại kình địch miền Catalunya.

3. Mestalla trở lại là Mestalla, và Los Che đã vươn dậy từ chân tường để làm sống lại những hình ảnh kiêu hùng của chính họ ở những ngày vàng son.

Với tấm băng thủ quân trên tay, Marchena (5 cú tackle thành công, cao nhất trên sân) lấp đầy chỗ trống của Abelda trong vai trò của người thủ lĩnh. Không chỉ là sự vững vàng, tinh thần chiến đấu ngất trời mà anh thể hiện qua những cơn giận dữ đã là một hiệu ứng tuyệt vời, đặt bàn đạp cho một cuộc quật khởi.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200904/original/images1771852_hernandezelona.jpg

Valencia chiến đấu kiên cường và đã vươn lên sau khi kết thúc hiệp 1 - Ảnh: Getty


Phía trên anh, lởn vởn quanh vòng cấm của Valdes như một bóng ma, Villa gợi lại rõ rệt hình ảnh người tiền nhiệm của anh dưới chiếc áo trắng số 7, Claudio Lopez, bằng những pha đột kích quỷ quyệt và tàn khốc.

Nham hiểm, vì chúng rất khó nắm bắt, đặc biệt là khi anh kết nối với Silva hay Pablo, những người đang làm quên đi Vicente và Joaquin. Còn tàn khốc, là bởi những lần gieo rắc kinh hoàng ấy đều được thực hiện khi Villa chọn vị trí của Puyol (người quá thiếu cả sự sung mãn lẫn tốc độ để ngăn cản anh, và không được hỗ trợ nhiều từ Dani Alves, người quá mải mê dâng cao tham gia công kích) làm đột phá khẩu.

Không có được một bàn thắng cho riêng mình là một điều bất công đối với Villa, nhưng chỉ những gì anh đã thực hiện thôi cũng đã đủ để vạch ra cho Guus Hiddink của Chelsea hay Juande Ramos của Real Madrid một con đường sáng.

Lấy lại thế cân bằng với một tình huống cố định, khống chế nhịp điệu bằng sự chặt chẽ, nhận diện và phản kích chính xác vào những lỗ hổng ở sau lưng đối thủ, đó chính là đội bóng chơi phản công hay nhất lịch sử La Liga. Như Unai Emery khiêm tốn một cách kiêu hãnh: “Tôi mong các CĐV có thể tự hào về chúng tôi!”


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200904/original/images1771854_Villa.jpg

Villa chơi hay, nhưng anh lại thiếu duyên ghi bàn - Ảnh: Getty


4. Barca hoàn toàn không phải là kẻ chinh phục không thể bị đánh bại. Barca đã bùng nổ, nhưng cũng đã bị tổn thương khi “để mất bóng quá nhiều” (Iniesta), và “để đối phương tạo dựng những tình huống thật sự nguy hiểm khi mất bóng vào chân họ” (Guardiola). “May mắn là chúng tôi đã gỡ hoà” (Pique), và hiển nhiên điều may mắn hơn là trước những cuộc đại chiến, Barca nhận được những bài học ấy mà không phải trả những cái giá quá đắt.

Dù sao, “khi đã chơi cho Barca, bạn sẽ chờ đợi và cống hiến hết mình cho những trận đấu như thế” (Henry). Con đường chiến thắng mà Los Blaugrana đang duy trì vẫn cho phép những người yêu mến họ mơ mộng.

Còn với Valencia, cho dù không thể chiến thắng, dường như mọi chuyện vẫn không thể tốt đẹp hơn thế. Những ngày đen tối, những ký ức đắng cay trước địch thủ một thời từng phải xem họ là khắc tinh số 1 tại La Liga, đã lụi tàn.

“Luôn luôn là khó khăn khi chơi tại Mestalla, và hoà thì dĩ nhiên tốt hơn là thua” (Henry). Sự tôn trọng đã được tái thừa nhận, từ chính “hung thần” khủng khiếp nhất ám ảnh Los Che trong suốt năm qua.




Nguồn http://vietnamnet.vn/thethao/binhluanthethao/2009/04/844294/

MA_BU
08-05-2009, 12:08 PM
Arsenal - M.U & góc nhìn sau cuộc đại chiến




Trong khi Sir Alex tỏ ra thức thời để thích nghi với hiện tại, thì Wenger vẫn nhất nhất theo đuổi cái triết lý bóng đá bảo thủ. Kết cục trận chiến đã cho thấy rõ sự tương phản thành công - thất bại giữa 2 đại gia xứ sương mù.

Wenger, mê mị giữa cơn mơ & ảo giác

Hai sai lầm, sau 11 phút và Game Over! M.U kết thúc giấc mơ tìm đến ánh hào quang tại thành phố vĩnh hằng của đối thủ quá chóng vánh, biến nó trở thành cơn ác mộng đi kèm những nỗi đau khôn nguôi.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200905/original/images1779344_arsenal.jpg

Cơn ác mộng của Arsenal ngay trên thánh địa Emirates - Ảnh: Getty




Thời khắc "bầy Quỷ đỏ" hùng dũng tiến đến thành Rome, thì Wenger cùng các học trò lặng lẽ bước đi với gương mặt cúi gằm. 4 năm sau kì tích "Bất khả chiến bại" - The Invincibles, Arsenal tay trắng vẫn hoàn trắng tay.

Asenal trẻ trung và đá quyến rũ. Đúng! Arsenal đang hồi sinh với 21 trận không thua (Premiership), bất bại 24 trận trên sân nhà (cúp châu Âu). Không ai phủ nhận!

Và chiến thắng hủy diệt Portsmouth cuối tuần qua, dường như khiến "giáo sư" ngộ nhận về sức mạnh thực sự "The Gunners". Trên thực tế, đám trẻ nhà Wenger còn lâu mới sánh ngang đẳng cấp "Quỷ đỏ". Khoảng cách giữa hai kình địch sẽ còn được nới rộng, nếu HLV người Pháp tiếp tục khư khư ôm lấy cái triết lý của riêng mình, mà không hề đoái hoài đến phản ứng nơi các cầu thủ.

"Tôi nghĩ Arsenal đang tụt hậu. Không chỉ cá nhân tôi, mà là cả tập thể CLB. Arsenal cần thêm những cầu thủ lớn. Đội hình hiện tại quá trẻ và dù cố hết sức, vẫn lực bất tòng tâm" - Adebayor chua chát nói về hoàn cảnh hiện tại ở sân Emirates.

Trẻ đương nhiên thiếu kinh nghiệm. Thế nên, một Kieran Gibbs 19 tuổi mới cảm thấy choáng ngợp trước sức ép trận thư hùng đỉnh cao. Để rồi trượt chân vô duyên dẫn đến bàn thua không đáng có. Mất tinh thần, Arsenal như võ sĩ say đòn trước một M.U thừa kinh nghiệm, với khả năng vờn đối thủ rồi chờ tung ra cú đấm quyết định.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200905/original/images1779346_wenger.jpg


CĐV Arsenal mong chờ sự thay đổi từ HLV Wenger - Ảnh: AP

Wenger có thể phàn nàn về cơn bão chấn thương đã cướp đi 2 quân bài quan trọng dưới hàng thủ (Gallas & Clichy) và cả Van Persie (trận lượt đi). Nhưng đáng buồn, ông đã không nhận ra những thiếu sót khi các kỳ chuyển nhượng mở cửa.
Đội hình non nớt đã đành. Ai cũng biết Van Persie tài năng và rất "nhạy cảm" với chấn thương. Hàng phòng ngự mỏng manh vốn thiếu một thủ lĩnh đích thực. Trong khi, trao băng đội trưởng cho Fabregas - ngôi sao mới 21 tuổi là sự mạo hiểm lớn.
Chưa hết, nếu nhìn cảnh Denilson & Diaby bó chân trên băng ghế dự bị, đủ thấy Arsenal mất cân bằng đến thế nào. Mới 3 năm trước, "những khẩu thần công" từng lọt vào đến chung kết cúp châu Âu. Khoảng thời gian chưa dài, nhưng nhìn vào danh sách đăng kí 18 thành viên tham dự trận bán kết với M.U, chỉ còn lại 3 cựu binh từng chinh chiến năm xưa (Toure, Fabregas & Eboue).
Wenger luôn tin vào khả năng của bản thân, mài giũa "những viên ngọc thô", giúp họ trưởng thành sớm. Trên nền tảng ấy, nhiều fan "The Gunners" hứng thú với lối đá khoáng đạt, lôi cuốn người xem mà HLV người Pháp truyền đạt cho các học trò.
Tuy nhiên, sau thảm họa Emirates đêm 5/5, sẽ không thiếu lời phê phán như muốn nhắc nhở Wenger rằng, ông phải có nghĩa vụ và bổn phận đưa Arsenal vươn tới thành công, chấm dứt cơn khát danh hiệu.

M.U, thành công đến từ cả một quá trình


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200905/original/images1779348_ronaldo.jpg


M.U đang thành công trên bước đường chinh phục các danh hiệu - Ảnh: Getty

Hai năm, hai lần liên tiếp lọt vào trận chung kết Champions League. Từ đêm hội Moscow cho đến cuộc thư hùng ở Emirates, bước ngoặt trận đấu đều bắt nguồn từ hai cú trượt chân (John Terry & Kieran Gibbs). Nhưng M.U không "sống nhờ" vào những khoảnh khắc sai lầm của đối phương. Để bước lên bục vinh quang, Sir Alex phải thay đổi và dày công xây dựng suốt cả một quá trình dài.

Nửa thập kỷ trước, nhắc đến M.U, người ta nghĩ ngay đến CLB tôn thờ thứ bóng đá tấn công, sẵn sàng lao lên chơi ăn miếng trả miếng hoặc đàn áp đối thủ trong mọi trận đấu.
Còn hiện tại? "Quỷ đỏ" ở Emirates lại khiến tất cả nể phục với lối chơi phòng ngự chặt, phản công nhanh quá sắc sảo. Ví dụ điển hình nhất, chính là pha phối hợp chớp nhoáng dẫn đến bàn thắng thứ 3 của Ronaldo.
Vì sao nhà ĐKVĐ thay đổi phong cách? Sir Alex đã biết rút ra bài học từ niềm đau, từ trận thua tức tưởi trên sân San Siro 2 năm trước. Đá đẹp và chơi tấn công phóng khoáng, CĐV nào cũng thích. Nhưng điều đó không đảm bảo thành công.
Muốn đoạt danh hiệu, đôi khi phải thực dụng và biết nhẫn nhịn. Bởi thế, trong vòng chưa đầy một tuần, M.U ở Old Trafford và Emirates đã thể hiện hai bộ mặt khác hẳn nhau. Tựu trung lại, hiệu quả đem đến chiến thắng, để rồi được vinh danh.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200905/original/images1779350_Arsenal-united-Alex-Fergu-0.jpgDấu

Dấn của Sir Alex đặt lên M.U là rất lớn - Ảnh: Getty

Một yếu tố khác mà chiến lược gia người Soctland luôn đề cao, chính là tính kế thừa. Tập thể cần phải kết hợp hài hòa giữa kinh nghiệm và sức trẻ. Theo quy luật bất biến, tre già thì măng mọc. Ở Manchester, Scholes & Giggs là hai huyền thoại sống, vẫn giữ vai trò quan trọng mùa này.
Nhưng lượt trận bán kết C1, họ chỉ là kẻ đóng thế, bởi trên hàng tiền vệ, các nhân tố trẻ trung hơn đã và đang dần kế thừa xứng đáng các vị trí của cựu binh.
Đội bóng thành Manchester hiện này phân ra thành 3 thế hệ: Lão tướng - Giggs, Neville, Van der Sar, Scholes; trưởng thành - Rio, Rooney, Ronaldo, Carrick... và tài năng trẻ - Evans, Anderson, Welbeck, Macheda...
Sự đa dạng về cả tuổi đời lẫn tuổi nghề, cộng thêm chiều sâu đội hình giúp M.U luôn giữ được sự cân bằng trong quá trình phát triển. Trên nền tảng vững chắc như thế, cũng đừng ngạc nhiên nếu "Quỷ đỏ" tiếp tục chinh phục nhiều danh hiệu và đạp đổ mọi rảo cản lịch sử trong tương lai.


Nguồn : http://vietnamnet.vn/thethao/binhluanthethao/2009/05/846405/

MA_BU
06-10-2009, 09:50 AM
Sanchez Pizjuan: Nơi thiên hà sập tối


- Không trung vụn vỡ, và thứ ánh sáng chói lọi mà Dải thiên hà trắng toả gay gắt xuống La Liga suốt từ đầu mùa đã phụt tắt. Trên những đôi cánh bão gió, Sevilla đón tiếp Los Blancos bằng một thảm trạng đầy ắp bóng tối để chính thức cất lên lời thách thức trên đường đua đến chiếc vương miện vô địch Tây Ban Nha.

1. Tan tác và hoảng loạn là cách mà đội vệ binh hoàng gia áo trắng bị xua đuổi khỏi Andalucia. Họ đã quá may mắn, hay ngược lại, Sevilla đã quá đen đủi khi chỉ hai lần Casillas phải lủi thủi vào lưới nhặt bóng. Anh vẫn là “Thánh Iker” quen thuộc của đoàn vệ binh hoàng gia áo trắng, với không ít những pha cứu bóng phi thường.
Sevilla - real.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1866143_Sevilla_real_Getty.jpg
Real (áo xanh đen) hùng mạnh đã gục ngã trên sân của Sevilla. Ảnh: Getty

Nhưng, như thế vẫn là chưa đủ. Không kể hai lần bị đánh bại, còn không biết bao nhiêu lần nữa các đồng đội để anh phải đứng chôn chân và nín thở cho tới khi có tiếng bóng nảy bên ngoài khung thành.

Cái khí thế hừng hực lấp sông xẻ núi của năm vòng trước dường như đã xa lắm rồi. Cú đánh đầu sấm sét của Pepe gợi lên một dự cảm bất an cho các CĐV chủ nhà, mở ra một bối cảnh thuận lợi để Los Merengues quật khởi. Song, rút cục thì dải ngân hà vẫn không le lói được thêm chút ánh sáng nào nữa.

Sevilla “xứng đáng với chiến thắng, dù đến tận phút cuối Real Madrid vẫn có những cơ hội quân bình tỷ số”, hiển nhiên và rõ ràng, như cách chấp nhận thực tế của Manuel Pellegrini.


2. “Chúng tôi tạo dựng được tới 13 cơ hội để ghi bàn vào lưới Real”, sự tự tin của Manolo Jimenez như cười nhạo vào hiệu suất ghi bàn kinh khủng mà đoàn quân xứ Castillo đã từng thể hiện. Trong cái vũ khúc Flamenco bão táp điên cuồng được trỗi lên từ ngay sau tiếng còi khai cuộc ấy, không ai còn nhận ra Dải thiên hà trắng nữa.

Họ có không ít bóng, nhưng không biết phải làm gì với bóng. Guti, Xabi Alonso hay Kaka đều là những nhà kiến tạo siêu hạng, nhưng cả hiệp một gần như Los Merengues không có được một tình huống thật sự mang tính “dằn mặt” đối với công sự phòng ngự che chắn cho Palop.

Có lẽ khi không có Cristiano Ronaldo, Real Madrid thiếu một nhân vật dám xem rẻ những sự đeo bám, dám đơn thương độc mã xông thẳng vào đại trận, làm lung lạc tinh thần của đối thủ bằng sự táo tợn và ngạo nghễ.

Có lẽ khi vắng Lass Diarra, Pellegrini không có trong tay một tấm lá chắn thép, một cái máy quét hoàn hảo, một nguồn cung cấp bóng ổn định và thậm chí là dư dật để những chuyên gia tấn công thoả sức thêu hoa dệt gấm.

Song, Dải thiên hà không có nghĩa là chỉ một ngôi sao. Và Sevilla cũng không mấy khi tràn ngập trục giữa…


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1866144_Sevilla_Getty.jpg
Niềm vui của người chiến thắng sau khi bắn hạ được đối thủ đáng gờm. Ảnh: Getty

3. Khu vực mà Manolo Jimenez chọn cho các học trò của mình thi thố tài năng với kẻ đại địch là trên hai đường biên. Trong một ngày phi thường, Perotti và đặc biệt là Jesus Navas đã gieo rắc nhiều kinh hoàng hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng.

Navas, với sự hỗ trợ đắc lực của Marcelo, cung cấp tới 13 trong tổng số 37 quả lật của Sevilla, mà phải tới 2/3 trong số đó khiến khung thành của Casillas nghiêng ngả. Còn màn trình diễn của Perotti khiến người ta hiểu vì sao một nhân vật đã từng được kỳ vọng như Diego Capel cũng phải làm quen với ghế dự bị.

Chỉ cần Luis Fabiano chơi đúng phong độ mà người ta từng biết ở anh thôi, thiên hà sẽ sụp đổ ngay từ hiệp một, khoảng cách sẽ là thênh thang, và Pellgrini sẽ không thể tiếc cho cơ hội san bằng cách biệt ở phút cuối.

Song, với Jesus Navas thì nhân tố lớn nhất tạo nên chiến thắng không phải là như thế. Nhân tố ấy, là “một tâm lý đúng đắn, một tinh thần nỗ lực như những tuần qua, một sự gắn kết của toàn đội”. Đó là điều thể hiện ở cách chơi của Renato và Zokora, những người ưu tiên hàng đầu cho sự an toàn của hậu phương.

Họ vạm vỡ và họ quyết đoán. Họ không ham giữ bóng, họ chẳng mấy khi vượt quá vòng cung trung tâm, họ chuyển bóng thật nhanh ra hai cánh. Họ sẵn sàng lui về gần hàng thủ. Họ kém hẳn về danh tiếng so với những người mà họ phải đối mặt ở trung tuyến, nhưng cuối cùng, hiệu quả mà họ tạo ra lại lớn hơn.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1866145_real_getty.jpg
Real trở lại mặt đất sau những ngày tháng bay bổng. Ảnh: Getty

Tâm lý dữ dội và quyết liệt ấy là hành trang mà Real Madrid không có trong chuyến hành quân này đến Sanchez Pizjuan.

Bồng bềnh trên những vầng hào quang, những lời xưng tụng sau năm chiến thắng giòn giã, cho đến khi lần thứ hai bị vượt lên, Los Blancos dường như vẫn còn chưa hoàn toàn nhận thức được một cách nghiêm túc về sức mạnh của đối thủ. Quá quen với những trận đấu dễ dàng, họ đã bị choáng ngợp.

Vậy nên, Pellegrini chẳng làm thế nào để Marcelo thôi phạm sai lầm, để cặp trung vệ thôi không hờ hững trong việc chọn vị trí, để hàng tiền vệ chơi gắn kết, để tuyến đầu thôi không có những pha kết thúc hoặc là quá nôn nóng, hoặc là như để xong trách nhiệm.

Chính vị thuyền trưởng ấy hình như cũng đã tê liệt về cảm giác chiến thuật, khi ông quyết định hy sinh Guti và M.Diarra để đưa vào sân tất cả những quân bài còn trong tay. Một cuộc tổng tấn công tuyệt vọng mà không có hướng đột phá chủ đạo.

4. Đây có thể chỉ là một tai nạn, “một điều sẽ phải đến” (Kaka). Ở khía cạnh đó, thua tại Sanchez Pizjuan dù sao cũng là một liệu pháp tích cực đối với thày trò Pellegrini. Nhưng, để trở lại tốc độ trước trận thua này trong thời gian nhanh nhất sẽ hoàn toàn không dễ dàng.

Pellegrini đã “lo lắng với hai bàn thua từ những cú đánh đầu”, và không trung hiển nhiên sẽ là mối hiểm hoạ mà đối thủ nào sắp tới của họ cũng muốn khai thác.

La Liga đã chán ngấy cảnh tượng đơn điệu của 5 vòng đầu, khi Barca và Real Madrid thi nhau biến các đối thủ thành những cái rổ đựng bóng. Almeria, với việc đắp luỹ xây thành tử thủ ở Nou Camp, và Sevilla, xé toang bầu trời với những cú lật cánh chết chóc, đang là những tấm gương, những lời hiệu triệu “khởi nghĩa”.

Lass Diarra sẽ trở lại, nhưng những nỗi lo sợ mang hình bóng ám ảnh của Makelele thời Dải thiên hà đầu tiên còn đó. Cristiano Ronaldo rồi cũng sẽ trở lại, nhưng vết chấn thương mà chàng trai đầy uy danh và dư thừa sự khinh bạc đó vừa phải nhận dường như đang nói lên rằng các hậu vệ đối phương sẽ không còn dễ tính như trước đây

Đông Quân

Link http://vietnamnet.vn/thethao/binhluanthethao/200910/Sanchez-Pizjuan-Noi-thien-ha-sap-toi-872165/

MA_BU
06-10-2009, 11:35 AM
Barca thắng trận nhọc nhằn: Khi Xavi xin đổi áo...

Trước trận đấu, HLV Hugo Sanchez của Almeria úp mở rằng ông đã biết phải làm thế nào để khắc chế Barca sau khi xem trận derby Catalunya mùa trước (Espanyol thắng 2-1). Đó là một "phương pháp đặc biệt", theo lời chiến lược gia người Mexico. Ở Nou Camp, sự đặc biệt đã không giúp Almeria có điểm, chỉ là suýt chút nữa, nhưng đã khiến Barca phải trải qua 90 phút thực sự ngột ngạt.

Một kèm một

Hóa ra, "phương pháp đặc biệt" là Hugo Sanchez nhắc tới lại là một chiến thuật "xưa như Trái đất" và tưởng đã tuyệt chủng từ lâu. Chiến thuật một kèm một. Ngày nay, hãn hữu lắm thì người ta mới dùng tới sách lược này, bởi bóng đá hiện đề cao sức mạnh tập thể và khả năng phối hợp chứ không còn cảnh một người kéo cả đội bóng lên phía trước như thời Maradona. Dùng chiến thuật một kèm một với Barca lại càng mạo hiểm, bởi ngay cả một đứa trẻ đá bóng cũng biết có cử ra 22 người vẫn không đủ để kèm hết các ngôi sao của đội bóng xứ Catalunya. Hugo cũng biết vậy, nhưng vẫn quyết định liều một phen, bởi thực tế là ông cũng không còn nhiều sự lựa chọn. Quân Almeria không được "tinh nhuệ" như quân Inter, đội duy nhất kiếm được điểm từ Barca, để mà có thể sử dụng lại "chiến thuật xe buýt" quen thuộc.
Barca toát mồ hồ mới có được 3 điểm trước Almeria

Thực tế thì ở Nou Camp, Sanchez vẫn dựng cả chiếc xe buýt nhiều tầng trước khung thành của Diego Alves. Chỉ có một điểm khác biệt là từng phần của chiếc xe buýt được tách riêng ra để thực hiện những nhiệm vụ khác nhau. Chico được cử theo sát Xavi như hình với bóng, Juanma Ortiz không cần để ý đến điều gì khác ngoài cử động của Iniesta, và phần còn lại thì được chia đôi để quây sát Ibra và Messi mỗi khi bộ đôi sát thủ này có hoặc sắp sửa có bóng. Nghe thì nhiều "bất trắc", nhưng hiệu quả của cách bố trí "đặc biệt" ấy lại cao đến không ngờ. Xavi và Iniesta bị kèm rát tới mức dù đã lùi về tận sân nhà vẫn không được rảnh chân, buộc Messi phải lùi về giữa để tổ chức, trong khi Ibra thường xuyên phải dạt sang hai cánh và do đó có rất ít cơ hội uy hiếp khung thành của Alves.

Chỉ thiếu thời gian

Không giống như trong những trận đấu bình thường, nghĩa là Barca vờn cho đối phương mệt nhoài rồi mới tung đòn kết liễu, trận này, chính Barca mới là đội rơi vào trạng thái kiệt sức trước. Trong khoảng 30 phút cuối trận, bóng gần như chỉ lăn bên phần sân của Barca, và kể cả khi Guardiola đã tung cả Toure và Keita vào sân để tăng cường chất cơ bắp, tình hình cũng không sáng sủa hơn là bao. Hugo quả rất cao tay khi "để dành" cầu thủ hay nhất của ông, tiền vệ Pablo Piatti, cho khoảng thời gian cuối trận. Hơn hẳn về thể lực và tốc độ, đồng hương của Messi đã khiến cho cả hệ thống phòng ngự của Barca liêu xiêu, khiến Puyol suýt (lẽ ra) phải nhận thẻ đỏ và khiến Valdes nhiều lần phải toát mồ hôi lạnh. Tiếc cho Piatti và Almeria, đúng vào lúc họ tiến đến sát khung thành của Valdes nhất thì thời gian lại hết.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, người ta nghe được những tiếng thở phào thoát ra từ đội ngũ Barca khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Messi không còn cau có vì không ghi được bàn nào. Ibra trông thật nhẹ nhõm, dù anh mất nhiều hơn được với kết quả 1-0 ấy. Iniesta vẫn nở một nụ cười thật tươi và nói rằng anh hài lòng, dù trận đấu trọn vẹn đầu tiên sau 4 tháng của tiền vệ mang áo số 8 đã không diễn ra như anh mong đợi. Còn Xavi, có lẽ là lần đầu tiên trong sự nghiệp, thì cố len lỏi giữa đám đông cố tìm cho bằng được cầu thủ đã theo kèm anh, Chico, thú vị thay lại là một người xuất thân từ lò La Masia nhưng không trụ lại được, để xin đổi áo. "Maestro" muốn có cái gì đó làm kỷ niệm, cho một lần hiếm hoi anh không thắng nổi "cái bóng" của mình.


Link http://www.thethaovanhoa.vn/151N20091005104533790T129/barca-thang-tran-nhoc-nhan-khi-xavi-xin-doi-ao.htm

ProFM
06-10-2009, 11:45 AM
Con đường màu xanh

Vòng 8 kết thúc, Alex Ferguson “sấy tóc” trọng tài vì trận hòa Sunderland, Benitez hát lại điệp khúc “Chúng tôi vẫn còn cơ hội vô địch” còn Ancelotti tuyên bố “Chức vô địch phụ thuộc vào chúng tôi”.

Ferguson đang đứng trước nguy cơ bị FA phạt vì một chỉ trích hàm hồ, và ai cũng thấy rằng đó là một trận đấu mà đội bóng của ông thậm chí không xứng đáng với 1 điểm. Niềm tin của Benitez lại đứng trước thách thức của 43 năm: kể từ mùa giải 1966/67 tới nay, chưa có đội bóng nào thua 3 trận trong 8 vòng đầu lên ngôi vô địch. Mà đội hình M.U vô địch năm 1967 lại được cho là xuất sắc nhất trong lịch sử CLB này, là đội bóng đã đem về chức vô địch châu Âu đầu tiên cho bóng đá Anh một năm sau đó. Còn bây giờ, đội hình của Liverpool bị Stan Collymore gọi là “yếu kém nhất trong lịch sử”.

Xem ra, chỉ có phát biểu của Ancelotti là đáng tin nhất. Cờ đang thực sự trong tay Chelsea. Ít nhất là các nhà cái tin ông. William Hill đã hạ tỷ lệ cược cho việc Chelsea vô địch từ đặt 4 ăn 7 xuống đặt 8 ăn 11.



Cờ nằm trong tay Chelsea không chỉ bởi một chiến thắng trước Liverpool, mà còn bởi trong suốt phần đầu của mùa giải này, họ là đội bóng duy nhất trong Big Four thể hiện rằng mình đang tiến bộ, hoặc ít nhất là đứng vững. Các đối thủ khác đều đang có dấu hiệu tụt lùi.

Ở Liverpool bây giờ người ta không thể kiềm chế được nỗi nhớ Alonso nữa. Steven Gerrard đã phải nói thẳng ra điều Benitez cố phủ nhận trong suốt 2 tháng qua: “Alonso là vô giá đối với tôi”. Trong một trận đấu mà sự thận trọng được đặt lên hàng đầu, một cuộc đấu thể lực và khả năng tranh chấp của hai hàng tiền vệ, Liverpool đã thua. Họ thua vì chỉ có Javier Mascherano để làm việc ấy, và dù anh rất cố gắng, chơi rất hay trong hiệp 1, vẫn không thể chống lại “đòn hội đồng” của Lampard, Ballack và Essien. Không có Alonso, việc cắt đứt mối liên lạc giữa Gerrard và các tuyến dưới bây giờ quá dễ dàng. Không cần đến Essien hay Ballack, mà chỉ cần một Wilson Palacios (Tottenham) cũng có thể làm việc ấy. Chỉ có những đội bóng nhược tiểu như Hull, Stoke hay Burnley mới không làm nổi.

Ở M.U, người ta không nhớ Ronaldo nữa, bởi vì họ đã có… Ryan Giggs. Năm ngoái, họ đăng quang nhờ những trận thắng tối thiểu liên tiếp. Đó là kết quả của chiến lược xoay vòng cầu thủ, đá nhàn nhã và thực dụng. Năm nay, họ cũng thắng nhờ những tình huống đơn lẻ, nhưng chuyện đã trở nên rất khác. MU bây giờ gặp rắc rối lớn trong việc áp đặt thế trận, phụ thuộc và sự tỏa sáng cá nhân của một “ông già” và bởi thế có thể thua bất cứ lúc nào, nếu không có sự “trợ giúp” của Diaby hay Anton Ferdinand.

Arsenal thua đội lớn, bắt nạt đội nhỏ. Tottenham đã kịp tiếp tục thể hiện tầm vóc “nhơ nhỡ” của mình. Man City có lẽ là đội bóng thể hiện ít vấn đề nhất trong số những kẻ chạy đua cho đến giờ phút này. Nhưng Chelsea vẫn ấn tượng hơn. Họ đang là số Một. BXH nói lên điều đó.

Ancelotti đã áp dụng thành công một sơ đồ chiến thuật mới cho Chelsea. Và sơ đồ ấy vẫn đang hoạt động hiệu quả. Ông vực lại Deco, tăng hiệu quả của Anelka, Ballack. Ông sửa chữa được những sai lầm sau thất bại. Ông vượt qua Liverpool, thử thách đã hất người tiền nhiệm Scolari sang… Uzbekistan.

Đường đua vẫn còn dài, và giành pole không đồng nghĩa với về nhất. Phía trước Ancelotti vẫn còn một mùa Đông không có chuyển nhượng, một mùa Xuân không có Drogba và Essien vì Giải vô địch các Quốc gia châu Phi, và còn rất nhiều “Wigan phảy” đang chờ đợi.

Nhưng bây giờ thì cờ vẫn đang nằm trong tay Chelsea. Nếu Ancelotti có thể duy trì phong độ hiện tại của đội và giữ được “lá cờ đầu” ấy, hi vọng được làm HLV Chelsea đến năm 2015 của ông xem ra không hề là ảo tưởng…

Con số:

3,03: Tỷ lệ bàn thắng/trận của Premiership sau loạt trận ngày Chủ nhật đã lên tới 3,03. Một bước tiến quá dài nếu so với con số 2,48 bàn/trận của mùa trước.

4: Với trận hòa Fulham, West Ham không thắng trong cả 4 trận mà Carlton Cole ghi bàn. Đó thậm chí còn là một tiến bộ, khi họ thua cả 3 trận trước.

5: Với trận hòa may mắn trước Sunderland của trò cũ Steve Bruce, Alex Ferguson vẫn duy trì thành tích chỉ thất bại 5 trận trong 52 lần đối đầu với các học trò cũ.

10: Paul Robinson trở thành thủ môn thứ 2 ở mùa giải này, sau Jensen của Burnley, có tới 10 pha cản phá trong một trận đấu. Nhưng anh vẫn để lọt lưới… 6 bàn.

27: Với chiến thắng trước Birmingham, Burnley trở thành đội bóng đầu tiên trong lịch sử Premiership thắng liên tiếp 4 trận đầu tiên trên sân nhà. Đội cuối cùng làm được điều đó ở giải đấu cao nhất nước Anh là Watford năm 1982.

86: Sau trận hòa 2-2 tại Reebok, Tottenham đã duy trì “thành tích” thủng lưới trong những chuyến làm khách đến sân của Bolton trong… 86 năm.

97: Didier Drogba đã có tổng cộng 97 bàn thắng và các pha kiến tạo trong 142 trận đấu tại Premiership cho Chelsea.

Chân sút hàng đầu

8 bàn: Fernando Torres (Liverpool)

7 bàn: Bent (Sunderland)

6 bàn: Rooney (MU), Drogba (Chelsea)

5 bàn: Jones (Sunderland), Keane (Tottenham), Defoe (Tottenham), Saha (Everton)

Link : http://www.bongda.com.vn/Bong-da-Anh/Giai-ngoai-hang-Anh/62457_Con_duong_mau_xanh.aspx

MA_BU
23-10-2009, 09:58 AM
Milan: Hùng ca trong mắt bão

Một khoảng lặng bất ngờ tìm thấy giữa giông tố cũng đủ để thắp lên hy vọng. Một khúc chiến ca kiêu hãnh lại trỗi dậy giữa lúc tưởng như không còn gì để chờ đợi ở đoàn quân tơi tả xứ Lombardia.

Có lẽ, Adriano Galliani cũng không quá bốc đồng khi cao giọng: “Champions League là phần cơ bản trong DNA của chúng tôi”.

1. Thêm một lần nữa mành lưới của Nelson Dida rung lên trước cái khoảnh khắc phi thường ấy, với cú phóng pháo mỹ miều ấy của Pirlo, Milan sẽ chỉ còn là một đống ván thuyền vụn nát giữa ba đào.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1872133_Kaka_AP_s.jpg
Milan đã lật ngược thế cờ trong tình thế ít ai ngờ tới. Ảnh: AP

Thứ cuồng phong mà những cánh kền kền trắng quạt vào họ, được trợ sức bởi nhát búa tạ giáng vào tâm lý do chính Dida thực hiện, đang càng lúc càng trở nên mãnh liệt.

Cho tới lúc đó, 10 phút đầu hiệp hai, tỷ số phạt góc giữa Real Madrid và Milan là 7-0. Các CĐV áo trắng đã liên tiếp phải tiếc nuối những cơ hội trôi qua mũi giày những đứa con cưng của họ, còn các Milanista thì liên tiếp thở phào và chẳng có gì để than thở. Milan đâu có thật sự tấn công, nên cũng chẳng có cơ hội nào để phung phí.

Vẫn là một Milan chẳng có gì xa lạ kể từ đầu mùa, thậm chí từ mấy mùa nay, ở đó, Bernabeu. Một Rossoneri cũ kỹ và dường như đã bị thời gian phủ dày thêm những lớp rêu ẩm mốc. Một Milan thiếu tốc độ, thiếu sức rướn, thiếu sức mạnh, như màn trình diễn nhạt nhoà của Inzaghi (4 lần việt vị, không một pha kết thúc).


Một Milan tấn công tự phát, hầu như hoàn toàn trông chờ vào khoảnh khắc loé sáng nào đó, của một ngôi sao nào đó (mà cụ thể là những ý tưởng của Ronaldinho), như đã từng trông chờ vào Kaka những ngày chưa xa. Một Milan phòng ngự co cụm và gần như bỏ ngỏ trung tuyến, chỉ còn biết giảm tải bằng cách nhanh chóng thảy bóng ra hai cánh.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1872132_Dida_AP_s.jpg
Sai lầm của Dida được Raul tận dụng triệt để tưởng như sẽ khởi đầu cho chiến thắng vang dội của "Dải ngân hà". Ảnh: AP

60 phút đã trôi qua với Milan trong diện mạo nhăn nhó và khổ sở như thế. Rồi bất ngờ Pirlo đứng dậy, bắn phát pháo lệnh cho cuộc quật khởi.

Bắt Casillas lủi thủi vào lưới nhặt bóng bằng cú sút huỷ diệt ấy, anh khiến người ta bắt buộc phải tin rằng các ông chủ của Rossoneri cũng có lý khi từ chối một món tiền kếch xù, từ chối để anh sang London vào mùa hè.

Pato có thể là người hùng, là Cầu thủ xuất sắc nhất trận với một cú đúp và đặc biệt là với bàn thắng nhấn chìm Los Merengues. Nhưng Pirlo và phát đại bác cầu vồng của anh mới là bản lề lật ngược thế cờ.

2. Nhưng, có lẽ không chỉ là thế, là việc những phẩm chất ưu tú mà Milan sở hữu đã bừng sáng để nâng họ lên, chỉ đường cho họ vượt khỏi bùn đen nghịch cảnh, là việc Milan vẫn có những kình thiên thạch trụ đủ sức một mình xoay chuyển cục diện, là việc không bao giờ được phép đánh giá thấp màu cờ Đỏ - Đen. Nói như Galliani: “Họ cũng đã cho chúng tôi đủ khoảng trống”.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1872137_Pirlo_R_s.jpg
Nhưng Pirlo (bìa trái) đã bắn pháo lệnh để Milan làm một cuộc quật khởi. Ảnh: Reuters

Những khoảng trống đã xuất hiện trên sân, phía sau lưng của đoàn ngự lâm quân áo trắng. Đó là điều tất yếu, khi cặp hậu vệ cánh Ramos – Marcelo thường xuyên chơi cao như những tiền đạo cánh, còn Pepe và Albiol thay nhau công kích như những trung phong.

Những khoảng trống ấy đã trở thành mồi ngon cho Pato, người duy nhất sở hữu điều gọi là sức trẻ bên phía Milan. Hai pha chuyền bóng điểm rơi như đặt “gọt gáy” các hậu vệ Real, hai khoảng trống thênh thang không bóng người truy cản, hai bàn thắng.

Casillas hoàn toàn không có lỗi. Milan đã nhận diện chính xác tử huyệt của Los Blancos để tung ra những cú phản đòn chết người, đặc biệt là khi đoàn quân của Pellegrini để lộ những lỗ hổng trong tâm trí.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1872136_Pato_AP_s.jpg
để cho Pato có một đêm thần tiên ở Bernabeu với cú đúp vào lưới Casillas. Ảnh: AP

3. Chính mắt bão lại là nơi lặng gió. Chính lúc ào ạt tràn lên với khí thế lấp sông xẻ núi, với mong muốn đóng sập cánh cửa vào mặt các vị khách, vùi dập họ, nghiền nát họ, lại là lúc Real Madrid dễ bị tổn thương nhất.

Raul đáng lẽ đã có thể tránh cho các đồng đội một kết cục cay đắng như thế, nếu anh tiếp tục tôn cao thêm được cái kỷ lục ghi bàn của riêng mình. Pellegrini đáng lẽ đã có thể giúp các học trò nhiều hơn, nhưng ông đã không muốn họ chơi chậm lại, hoặc là liên tục thay đổi nhịp độ.

Real Madrid thèm khát một cuộc duyệt binh ngạo nghễ để tô điểm vòng nguyệt quế chiến thắng, nhưng rút cục lại phải gặm nhấm thất bại.

Sự cẩn trọng mà Los Merengues bộc lộ ở đầu trận đã được đền đáp bằng ưu thế về mặt tỷ số, nhưng rồi thái độ cam chịu và những sự vùng vẫy bất lực mà Milan thể hiện trong hiệp một đã khiến những đôi chân Hoàng gia dần dần lìa khỏi mặt đất.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1872135_Leonardo_R_s.jpg
Leonardo ôm học trò trong niềm xúc động dâng trào. Ảnh: Reuters

Ngược lại, Rossoneri mỗi lúc một quen với bão gió, đặc biệt là sau khi Dida tự giành cho mình những điều khoản giảm nhẹ trong bản án bằng cách thiết thực nhất: hàng loạt các pha cứu bóng.

Chắc là Leonardo không muốn đội bóng của mình phải cam chịu như thế, nhưng dù sao khoảng thời gian co mình ấy cũng có ích để chuẩn bị cho những cú ra đòn tối tăm mặt mũi.

Sự trễ nải đã đến, ngay cả trong lúc Real Madrid liên tiếp gia tăng sức ép. Pirlo, với một đợt lên bóng giảm tải, một cú sút táo bạo (hoặc cứ cho là cầu may), đã tận dụng hoàn hảo khoảng lặng hiếm hoi mà anh và các đồng đội có được để thắp lên một ngọn hải đăng giữa biển đêm mịt mùng.

Real Madrid choáng váng, và việc hai lần nữa để Pato hạ gục Casillas với một kịch bản gần như giống hệt nhau, chứng thực lời Kaka: “Chúng tôi chẳng biết làm thế nào để giữ vững các vị trí. Đáng lẽ chúng tôi phải chơi điềm đạm hơn và khống chế trận đấu tốt hơn”.

Đêm giông bão trở thành đêm huyền diệu với các Milanista, khi bản hùng ca của mùa bóng 2006-2007 trầm luân và thăng hoa đã phảng phất được gợi lên. Còn Pellegrini đang khôn nguôi lo lắng. “Lần lượt Sevilla và Milan đã thích nghi với lối chơi của chúng tôi quá tốt.” Mà ngày tái ngộ cũng chẳng còn xa…


Nguồn http://vietnamnet.vn/thethao/binhluanthethao/200910/Milan-Hung-ca-trong-mat-bao-874974/

MA_BU
06-11-2009, 08:37 AM
Gerland: Nơi núi thẳm gặp sông dài


- Đã chứng tỏ rằng họ đáng sợ đến như thế nào mỗi lúc bị dồn vào chân tường, nhưng tại chiến địa Gerland xứ Rhône – Alpes, xét cho cùng, Liverpool đã bị chặn đứng bởi một đối thủ thật sự xứng đáng.


1. Nếu không phải Hugo Lloris đã chơi một trận để đời (bốn pha cản phá mẫu mực), một trận mà theo cách mô tả của anh là “sự cống hiến đến tận cùng khả năng”, thì quả thật, thứ lửa đỏ hừng hực mà Liverpool thắp lên trên sân Gerland đã có thể nung chảy những trái tim sông Rohnes để trả món nợ còn nóng hổi tại Anfield.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200911/original/images1878100_Lyonvui_R1.jpg
Hugo Lloris đã chơi một trận để đời. Ảnh: Reuters

Không còn thời gian trước mắt, không còn đường lui sau lưng, lại phải đối diện với một đại địch. Nhưng, chính là trong cái nghịch cảnh ấy, bản lĩnh đích thực của một kẻ chinh phục mới thật sự phát xuất.

Manchester United cũng mới nếm trải thứ sức mạnh bộc phát từ sự cùng quẫn ấy, và trở thành một tấm gương tày liếp để Claude Puel cảm thấy bất an.

Trước thềm trận đấu, ông đã không giấu diếm sự quan ngại của mình khi khẳng định: “Liverpool bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cho một trận đấu lớn. Họ rất giỏi trong việc ru ngủ đối thủ rồi bất thần tăng tốc”.

Hiện thực xảy ra ở Gerland đã chứng minh rằng sự coi trọng ấy mà chiến lược gia người Pháp dành cho các đối thủ là hoàn toàn không thừa thãi.

Người ta đã thấy một Liverpool bùng nổ và liên tục gieo rắc dông bão quanh khung thành Lloris ở đầu trận, rồi người ta lại chứng kiến một Liverpool nín nhịn đầy nhẫn nại trước khi tung ra một đòn đánh tối tăm mặt mũi trong hiệp hai.

Lọc lõi, tinh quái và vô cùng khó lường, những năm tháng tươi đẹp đã từng đến trong sự nghiệp cầm quân của Rafa Benitez, từ Valencia qua Liverpool, dường như bừng cả dậy trong phát đại bác sấm sét của Babel.

Khoảnh khắc phi thường ấy, dấu ấn chiến thuật tuyệt vời ấy, sự quật khởi dữ dội ấy khiến dư vị cay đắng trong nỗi tiếc nuối của các CĐV đất cảng như sâu thêm, và sự không cam lòng của Pepe Reina (“Chúng tôi không xứng đáng nhận thất bại ở Anfield, cũng như không đáng bị cầm hoà tại đây. Chúng tôi đã chơi một trong những trận hay nhất kể từ đầu mùa, mà lại không nhận được kết quả như ý”) là hoàn toàn có thể thông cảm. Nhất là khi Fernando Torres đã phải nghiến răng ra sân với một vết chấn thương còn chưa lành…


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200911/original/images1878101_Lyon_Pool_G.jpg
Torres (9) phải xung trận khi chấn thương chưa hoàn toàn bình phục. Ảnh: Getty



2. Tuy nhiên, nói như thế thì cũng khác nào phủ định hoàn toàn những nỗ lực tột cùng và sự quật cường kỳ diệu của “bầy sư tử sông Rhône”. Nếu chỉ trông chờ vào may mắn, hay chỉ biết đặt niềm tin vào đôi găng của Hugo Lloris, Lyon đã không thể có được bàn thắng ấy vào thời điểm ấy, mười phút sau khi phải nhận cú đòn choáng váng từ đối thủ.

Cánh cửa vào vòng sau đã bị họ đạp tung khi thời gian của cuộc chiến chỉ còn tính bằng giây, một sự đền đáp xứng đáng cho lòng quả cảm.

Quả thật, Benitez đã khiến Puel phải bất ngờ và Liverpool đã khiến các CĐV Lyon phải sợ hãi. Song, sau khi “Siêu Hugo” (Lloris - từ của tiền vệ Ederson) giữ cho họ “ở lại với cuộc chơi” (Puel) bằng “những pha cứu bóng huyền hoặc” (Aly Cissokho), quyền lực một thời thống trị nước Pháp đã tỏ ra xứng đáng với đối thủ, và xứng tầm với danh tiếng của mình.

Lần lượt mất Reveillere và đặc biệt là nguồn cảm hứng mới mang tên Miralem Pjanic, nhưng Lyon càng lúc càng trở nên cứng cỏi.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200911/original/images1878102_Lyon_Pool1_R.jpg
Liverpool đã vui ngất trời khi Babel ghi bàn lúc gần cuối trận. Ảnh: Reuters

Họ không còn “nhường nhịn” các vị khách nữa, và khi Lyon bắt đầu đáp trả bằng những đợt gây sức ép trên toàn sân trong sự dàn trải của sơ đồ 4-3-3, Liverpool đã buộc phải lui về sử dụng cấu hình 4-2-3-1, vừa để hãm bớt sức hưng phấn của họ, vừa để bảo toàn thực lực cho thời điểm bung sức.

Kiểm soát bóng nhiều hơn, dứt điểm nhiều hơn, nhưng The Reds cũng dứt điểm chệch cầu môn nhiều hơn Lyon. Bên cạnh đó, càng về cuối trận, các học trò của Benitez càng phải tích cực phạm lỗi để ngăn cản những đợt công hãm như sóng trào của đoàn quân nước Pháp.

Nếu, dù chỉ là nếu, còn Juninho hay một chân sút tầm cỡ của anh đứng trước các quả phạt chứ không phải là Kim Kallstrom, thì các CĐV Lyon đã không phải chờ đợi để rồi cất cao tiếng hát trên cái ranh giới mong manh của hoan ca và tuyệt vọng.


Và cho dù phung phí tất cả những tình huống cố định tương đối thuận lợi, Lisandro Lopez cũng vẫn đã từng có những lần bỡn cợt cả hàng phòng ngự áo trắng và chỉ thất bại bởi cố vượt qua Reina với một cách kết thúc pha solo quá mức điệu đà.

Lloris không hề có lỗi trong bàn thua, nhưng cú dứt điểm không thể cản phá của Babel là sự trả giá đích đáng cho những gì các chân sút Lyon để tuột qua trước mũi giày.


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200911/original/images1878103_Lyonvui_R.jpg
Nhưng Lyon còn phấn khích hơn thế ở vào phút 90... Ảnh: Reuters

Song, ngược lại, khi Cris và Lisandro sánh vai nhau tốc thẳng vào những khoảng trống mênh mông trong khu vực trọng địa của Reina mà gần như không bị truy cản, thì hoặc là áp lực mà Lyon tạo nên quá khủng khiếp, hoặc là các hậu vệ áo trắng quá thờ ơ trong thời điểm không được phép lơ là. Cả hai điều đó đều không nói lên rằng Lyon đáng phải nhận thất bại.

Huống chi, họ hoàn toàn đã có thể sụp đổ sau khi Babel hạ được Lloris…

3. Không thể thắng ở Gerland, Liverpool không còn quyền tự quyết và phải đặt hy vọng vào chính những kẻ vừa giật khỏi tay họ hai điểm. Một chút an ủi là với sĩ khí đang lên như diều gặp gió, Claude Puel đã tuyên bố rằng “Lyon sẽ chiến đấu hết mình với Fiorentina, nhất quyết chiếm ngôi đầu bảng E”. Nhưng, ai cũng hiểu rằng đó hoàn toàn có thể chỉ là những lời mang tính chất xã giao.

Đâu phải ngẫu nhiên mà huyền thoại của Liverpool, Graham Souness, nói rằng: “Benitez đáng lẽ đã bị sa thải ngay từ bây giờ, nếu đang ở Chelsea, M.U hay Arsenal”. Niềm kiêu hãnh, lá cờ đầu của Anh quốc tại cựu lục địa, giờ đang phải chờ đợi và hy vọng vào “những điều kỳ diệu”.

Sẽ không đến nỗi ấy nếu họ đủ sức khống chế đối thủ cho đến tận những khoảnh khắc cuối. Tiếc rằng, Gerland nằm trên một vùng đất mà dãy Alpes sừng sững cũng không ngăn nổi sông Rhones quanh co chảy về Địa Trung Hải phía nam.


Đông Quân

Nguồn http://vietnamnet.vn/thethao/binhluanthethao/200911/Gerland-Noi-nui-tham-gap-song-dai-877269/

vuong_vipboy
22-12-2009, 08:33 PM
Niềm tự hào bóng đá

Khi những cảm xúc bắt đầu lắng xuống, những buồn đau tạm nguôi ngoai, nhìn lại những gì đã qua vẫn thấy lòng trĩu nặng.


Chat với con bé cùng công ty cũ trước giờ chung kết nó kêu: "Tối nay thắng chị đi bão hả? Em nghe nói chung kết nên hủy hẹn với bạn, ở nhà ngủ cho khỏe. Có gì hay đâu mà mọi người đổ xô đi chứ? Bóng đá thì lúc nào chẳng có".

"Đúng là lúc nào cũng có, nhưng ít khi Việt Nam vào được chung kết, và cũng hiếm có lúc nào Việt Nam có cơ hội lớn vô địch như lần này. 50 năm rồi đấy em ạ". - "Mà hôm nay đá với Thái Lan à, lỡ đâu lại thua thì sao?" - "Bởi vậy chị thấy mừng quá vì em ở nhà". Con nhỏ im re. Trong mắt những người như nó, mình và những người vui mừng đổ xuống đường hò reo là những kẻ điên rồ, quá khích. Thật khó để nói với ai đó rằng khi tôi ra đường, nhìn thấy cờ tổ quốc từ tay những em bé nhỏ, đàn ông, đàn bà, đến những người già và trẻ em - khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, hai tiếng Việt Nam được vang đi vang lại... thấy lòng xúc động, tự hào.

Cho dù niềm tự hào đó với một vài người là phù phiếm, là không đáng. Nhớ có lần đọc bài báo nói tại sao khi những học sinh giỏi, những nhà khoa học tài ba vinh danh tổ quốc không ai lao ra đường hô vang Việt Nam. Kể cả khi những môn thể thao khác làm rạng danh đất nước tại đấu trường lớn hơn vẫn không có được sự hoan hỉ như bóng đá. Tại sao nhất nhất là bóng đá? Chỉ là bóng đá thôi. Cũng chẳng biết lý giải vì sao cả.


http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2009/Thang12/22/nn1.jpg
Tổng thư ký Trần Quốc Tuấn (phải) cũng cố động viên hậu vệ Xuân Hợp. Ảnh: An Nhơn.

Nói bóng đá là môn mang lại cho người ta nhiều cảm xúc nhất, ừ thì cũng có thể nói vậy. Bóng đá làm mọi người thăng hoa, hoan hỉ, cười một cách vô tư lự. Và bóng đá cũng khiến người ta đau đớn, tiếc nuối, giận dữ. Nhưng trên tất cả các môn thể thao khác, bóng đá gắn kết mọi người, biến những kẻ xa lạ thành những người thân quen. Hạnh phúc khi chiến thắng, những cái nắm tay xa lạ mà ấm áp. Những nụ cười trao vội mà thân quen, những giọt nước mắt hạnh phúc. Và khi thất bại, những cái nhìn lặng lẽ, những giọt nước mắt lăn dài nuối tiếc, những khuôn mặt thẫn thờ sao vẫn thấy thân thương đến lạ. Thấy yêu quá đất nước mình.

Trong trận chung kết, khi mà trái bóng lăn vào lưới đội nhà, Tấn Trường đã quỳ xuống khóc ngay trong khoảnh khắc ấy. Thấy thương kinh khủng. Có lẽ sẽ rất khó để quên hình ảnh đó, cũng như sau trận đấu, các cầu thủ của chúng ta đã gục xuống, khóc như những đứa trẻ. Mình tin có rất nhiều người nghẹn ngào trong giây phút ấy. Chính bản thân mình cũng không cầm được nước mắt. Có thể vì quá hi vọng, quá chờ đợi, quá tin tưởng nên khi niềm đau đến không ai có thể tin được. Sau một đêm dài, tỉnh giấc vẫn không thể tin Việt Nam đã thua.

Cả ngày chỉ ngồi đọc tin về đội tuyển. Có rất nhiều điều đã nói. Động viên, khen - chê. Nhưng có lẽ mọi thứ lúc này cũng không có ý nghĩa nhiều nữa. Nhất là khi nỗi buồn chưa thể nguôi ngoai. Buồn hơn nữa là khi đọc được một dòng comment đại ý nói rằng: "Tại sao Tấn Trường bị thương rồi không ra sân đi, còn cố làm gì để giờ đây đổi lấy nước mắt của bao nhiêu người". Không biết khi người viết dòng đó có đặt mình vào trường hợp của Tấn Trường không? Có nghĩ rằng khi mình nói câu đó sẽ làm tổn thương người khác thêm một lần nữa? Có nhất thiết phải nói ra khi mà chấn thương thể xác đã là quá đủ. Cậu ấy cố gắng vì cái gì, tại sao phải cố gắng?

Tôi tin rằng bản thân Tấn Trường cảm thấy mình vẫn còn có thể tiếp tục, vẫn còn muốn chiến đấu đến hơi sức cuối cùng mới quyết định xỏ găng tiếp. Sự cố gắng đó để giờ đây đổi lấy những lời trách cứ ư? Lỗi của bàn thua ấy đâu phải của Tấn Trường. Cậu ấy đã đau đớn, đã đứng dậy, đã gục ngã, đã khóc phải chăng chỉ để đổi lấy giọt nước mắt của mọi người?

Không riêng gì Tấn Trường, tất cả các cầu thủ của chúng ta, HLV, BHL chẳng ai muốn điều đó. Tôi không nhìn thấy sự chủ quan, tự mãn của họ. Họ khát khao kém gì chúng ta? Nhưng bóng đá cũng như cuộc sống. Đôi khi những việc chúng ta làm, tự bản thân chúng ta cũng không thể hiểu nổi. Không phải ai lúc nào cũng bình tĩnh, tự tin. Không phải ai lúc nào cũng sống với đúng con người mình. Anh bạn gọi điện ngay sau trận đấu: "Nhục quá em ơi". Mình gắt lên. "Nhục gì mà nhục. Chỉ đau thôi". Buồn khi nghe những lời như vậy. Chẳng lẽ 90 phút này đánh đổi hết tất cả những cố gắng trước đó của các cầu thủ?

Mới cách đây vài hôm, không phải chính họ đã mang lại cho chúng ta những giây phút hạnh phúc đó sao? Nếu như có những giây phút thì những khoảnh khắc đau buồn, nuối tiếc đến một lúc nào đó cũng là lẽ thường tình thôi. Nhưng nhất quyết không phải là nhục. Chúng ta chỉ nhục khi mà các cầu thủ của chúng ta bán độ, bán danh dự của cá nhân, của hàng triệu người hâm mộ cho những đồng tiền bẩn thỉu. Còn ở đây, ai cũng có thể nhìn thấy các cầu thủ của chúng ta tại SEA Games này đã chiến đấu như thế nào. Họ đã cho chúng ta những giây phút tự hào, thì có lý gì lại nói những từ khó nghe đến vậy.

Sáng nay khi nhìn những hình ảnh của đội bóng trên sân bay về nước. Những khuôn mặt buồn bã, thẫn thờ, nuối tiếc lại thấy lòng nhói đau. Tối hôm chung kết, đi lang thang cùng anh bạn qua một đoạn đường, thấy tấm biển bỏ lại của CĐV nào đó "50 năm là quá đủ" chỉ kịp đọc có vậy. Ừ, thì đã 50 năm rồi. Nhưng nói như bạn gì đó, 50 năm còn chờ được, huống hồ là 2 năm.

Các cầu thủ của chúng ta hãy cố lên. Hãy để nỗi buồn qua đi như gió thoảng. Hãy tiếp tục chiến đấu, mọi người luôn ở bên cạnh các bạn. Để chúng tôi, những người hâm mộ, lại được đổ ra đường, tay lại cầm cờ, miệng hô vang Việt Nam chiến thắng, lòng ngập tràn hạnh phúc. Dù rằng có lần nói với cô bạn: "CĐV trong Sài Gòn chẳng hát Quốc Ca, chẳng Việt Nam-Hồ Chí Minh, chẳng Nối vòng tay lớn, chỉ có la hét là nhiều. Không thích bằng Hà Nội. Dẫu vậy, vẫn muốn thêm nhiều nhiều lần nữa, lại được đổ ra đường như thế, dù rằng vẫn thèm nghe Đoàn quân Việt Nam đi giữa lòng thành phố.



Theo Ngôi Sao

pmd911
09-04-2010, 04:39 PM
Bóng ma trong Nhà hát

Nhà hát nổ tung trong vũ khúc hoan ca, bỗng dưng câm lặng trong cơn tuyệt vọng đến tận cùng. Dinh thự Old Trafford ngả nghiêng, đưa tiễn những giấc mơ bằng giai điệu vinh quang đầy nghiệt ngã. Bayern biến Nhà hát thành nơi chôn cất cơn ác mộng, bằng sự trả thù ngọt ngào mang hình ảnh của một bóng ma…

Chuyện thần kỳ ở Old Trafford

Bản giao hưởng của “nhà soạn nhạc vĩ đại” Alex đổ sập giữa lúc họ đang thảnh thơi, ngạo nghễ lướt trên những phím đàn. Món nợ năm 1999 được Bayern trả đủ, tàn nhẫn và đầy đam mê trong cơn cuồng khát. Bị dẫn trước từ rất sớm ở cả 2 lượt trận, thậm chí bị thua tới 0-3 sau 40 phút đầu lượt về trên sân khách, có mấy kẻ đủ khả năng để giành lại số phận trong cơn hấp hối ấy? Có lẽ chỉ có nỗi đau quá khứ, sự hận thù và lòng kiêu hãnh mới có thể giúp Bayern tạo nên kỳ tích tuyệt vời như thế!

Ở Old Trafford, Bayern không có cú sút phạt làm đổi hướng như ở lượt đi, họ cũng không cần sai lầm nào của hàng thủ MU. Hùm Xám chinh phục Nhà hát bằng sự thực dụng, bằng đấu pháp, và kết liễu những giấc mơ M.U bằng bàn thắng đẹp như một kiệt tác. M.U có thể mạnh hơn, có thể danh giá và hào nhoáng hơn, nhưng họ cần phải nhìn nhận đó là thất bại thực sự, một thất bại toàn diện. Bởi chỉ khi chấp nhận thua cuộc người ta mới có thể nhìn thấy chính mình. M.U lúc này đang cần điều đó hơn là tự huyễn hoặc trong giấc mơ ảo ảnh!

Khát vọng trong cơn hấp hối

“Khi trận đấu chưa kết thúc, người Đức không bao giờ bị khuất phục”. Hàng chục năm sau, điều đó được Bayern tái hiện. Từ đầu mùa giải Champions League đến giờ, Bayern luôn thua trước và chơi hay hơn trên sân khách. Thậm chí nói Bayern là chiến binh đã nhiều lần chết đi sống lại cũng không sai. Ở vòng bảng, họ thua Bordeaux cả 2 lượt trận, nhận 2 thẻ đỏ, kém Juventus 1 điểm trước lượt đấu cuối trên sân khách. Tại Turin, Bayern bị dẫn trước nhưng họ hồi sinh bằng sự quả cảm với 2 bàn trong 6 phút cuối cùng (4-1). Đến vòng 1/8, Bayern thắng Fiorentina đầy may mắn ở những phút cuối nhờ một bàn thắng ở thế việt vị (2-1). Lượt về ở Florenz, Hùm Xám tưởng đã “chết chắc” khi bị dẫn 0-2 rồi 1-3. Nhưng cú sút ngoạn mục của Robben đã xé nát niềm vui Fio vừa nhen nhóm. Và kịch bản của chiến thắng trước Fio hiện về một cách hoàn hảo tại Manchester như có sự sắp đặt của định mệnh. Cũng thắng trên sân nhà ở phút cuối, cũng bị dẫn 1-3, cũng là nhát dao định mệnh từ Robben và cũng là tỷ số chung cuộc 4-4. Hóa ra, M.U cũng chẳng khác Fio là mấy!

Trong cơn hấp hối, Bayern vẫn sống dậy như có một phép màu. Nhưng phép màu ấy đến từ khát vọng sống và nỗi ám ảnh vinh quang. Bayern xứng đáng là một bóng ma trong Nhà hát, không chỉ ở Old Trafford mà còn ở cả sân khấu Champions League!

Theo Báo bóng đá

bangnp
06-11-2010, 05:31 PM
1. Hồi tháng 9, Tiến sỹ khoa học Sheila Fogerty của Anh tuyên bố năng lượng mà Sir Alex Ferguson dùng để nhai kẹo cao su có thể cung cấp cho sinh hoạt của một khu dân cư rộng bằng hạt Lincolnshire.
Bà tin rằng năng lượng này cần khá nhiều chất xúc tác. “Đó là các lỗi cơ bản của cầu thủ, kiểu như họ chuyền bóng sai bên phần sân nhà hay không đuổi kịp bóng”.

Giáo sư Brian Williams không ủng hộ việc sử dụng loại năng lượng quý báu này. Ông bảo: “Cũng giống như các loại công nghệ tân thời khác, nó có mặt trái, ví dụ như tạo ra khá nhiều tiếng ồn độc hại. Chả ai thích có một máy phát Alex Ferguson ở góc vườn nhà mình cả”.

http://baobongda.com.vn/images/stories/0110/BDQT/BDANH/ainhaik4.jpg


Sir Alex Ferguson

Cuộc đối thoại có phần trào phúng của các nhà khoa học Anh hình như đã tóm tắt hết 24 năm của Sir Alex ở M.U. Từ ngày 6/11/1986 đến ngày 6/11/2010, M.U được cung cấp một năng lượng khổng lồ từ… miệng của ông thày người Scotland. Và tất nhiên là “công nghệ tân thời” ấy, giống như máy bay siêu âm hay mạng di động 3G, cũng nổi tiếng vì những mặt trái đầy tính thời sự của nó.

Có thể kể ra Arsene Wenger, David Beckham hay BBC như những nạn nhân nổi tiếng nhất của các vụ nổ nhà máy năng lượng kẹo cao su Alex Ferguson, đi kèm rất nhiều “tiếng ồn độc hại”.

2. Lập luận vui vẻ của Tiến sỹ Fogerty về “chất xúc tác” vô tình gợi ra nhiều suy nghĩ. Đúng vào thời điểm mà những chất xúc tác như thế nhiều lên, M.U có dấu hiệu đánh mất tầm vóc của một kẻ thống trị bóng đá Anh, thì nhà máy năng lượng lại đang gần đến ngày hết hạn sử dụng.

Sir Alex vẫn chưa quyết định ngày nghỉ hưu. Nhưng ai cũng hiểu là nó đến rất gần rồi. Ông đã 68 tuổi, và suốt những năm gần đây bắn đi tín hiệu cho thấy mình đang trăn trở rất nhiều về việc chọn người kế vị ở M.U.

Và vấn đề không chỉ nằm ở M.U. Trong 24 năm, nhà máy Ferguson không chỉ sản sinh ra năng lượng để chống lại những pha chuyền bóng hỏng. Ông còn dành rất nhiều năng lượng của mình để chống lại những vấn đề bức thiết nhất của bóng đá Anh: nạn tự tung tự tác của giới truyền thông với đời tư các ngôi sao, sự thao túng của các nhà môi giới với thị trường chuyển nhượng…

Năng lượng mà những thanh kẹo cao su Wigley’s tạo ra có thể không cung cấp năng lượng cho hạt Lincolnshire, nhưng nó góp phần lớn vào việc vận hành Premiership, cả trong lẫn ngoài sân cỏ.

Chừng nào M.U còn không chuyền bóng lỗi thì Chelsea, Arsenal, Liverpool còn phải học cách tiến lên. Chừng nào giới cò còn không “bóc lột” được M.U thì họ sẽ không thể làm giá quá mạnh với các đội bóng khác. Và chừng nào ông còn hướng “tiếng ồn độc hại” về phía FA thì các trọng tài Premiership sẽ còn biết cách cẩn trọng.

3. Trong đời sống, một công nghệ luôn “chết” bởi nó có một công nghệ mới hoàn thiện hơn thay thế. Cái công nghệ năng-lượng-xương-hàm mà các nhà khoa học Anh phát hiện ra ở Sir Alex thì vẫn chưa có thế hệ 2.0.

Ở Premiership bây giờ, ngoài Sir Alex, tầm vóc “nhà máy năng lượng” chỉ còn HLV Arsene Wenger của Arsenal. Nhưng ông thày người Pháp bị chi phối quá nhiều bởi chính sách của CLB, thường xuyên phải vật lộn với những vấn đề không tên để giữ vị thế cho Arsenal, gần đây thỉnh thoảng lại có lời đồn sắp bị sa thải hoặc dứt áo ra đi.

Giáo sư Brian đã đúng. Chẳng ai muốn có một ông Alex Ferguson ở góc vườn nhà mình, nhai kẹo nhóp nhép để chạy tủ lạnh hay nấu nướng. Nhưng có rất nhiều thứ đã 24 năm chạy bằng cái máy nhai kẹo cao su ấy, khi thiếu nó chẳng biết sẽ chuốc lấy viễn cảnh nào.

Đức Hoàng

Nguồn: http://baobongda.com.vn/tin-tuc/bong-da-anh/061011147474/